Than thở thanh minh


Ngày xuân con én đưa thoi

Thiều quang chín trục đã ngoài sáu mươi

Cỏ non xanh rợn chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

Thanh minh trong tiết tháng ba

Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh

Gần xa nô nức yến anh,

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.

Dập dìu tài tử giai nhân,

Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.

Hải ngồi ngơ ngẩn bên thềm

Tay thời cầm sách, lòng thèm đi chơi.

Phũ phàng én cứ đưa thoi

Để xuân của Hải ngậm ngùi phôi pha

Sách ơi sách có mặn mà?

Thôi thì Hải có sách là tri ân!

Xuân tàn thì đành mặc xuân

Sách đâu nào biết sắc hồng trên môi.

Cháu trân trọng xin lỗi cụ Nguyễn Du vì đã sử dụng từ câu “ngày xuân con én đưa thoi” cho đến “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” cho vào bài than thở này của cháu. Dẫu sao cụ cũng sẵn lòng tiếc thương cho những xuân thì bị vùi dập, phôi pha. Bài này của cháu cũng là chung một cảm hứng ấy thôi ạ. Coi như cũng là có chút liên quan.

Cái nữa là âu cũng tại mẹ cháu cho cháu học thuộc Truyện Kiều từ năm lớp 2, đâm ra bây giờ cháu mới hay có tật vừa lái xe trên đường vừa lẩm nhẩm một đoạn truyện Kiều tùy tâm trạng, rốt cục mới ra nông nỗi là trên đường đi học về hôm nay nảy sinh ra cái bày này đây ạ. Xin cụ lượng thứ.

Advertisements

One thought on “Than thở thanh minh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s