Nước trên sa mạc


Em vẫn đợi một mùa thu

Quay về trong lá cỏ

Trong những câu hát vu vơ

Và những dòng thơ bỏ ngỏ

Viết cho anh.

Em vẫn đợi một ngày trời xanh

Nắng êm đềm ngập tràn trong đáy mắt

Những phút giây xôn xao

Dù chúng ta chỉ im lặng

Nhìn nhau.

Em vẫn đợi một cơn mưa ngâu

Phủ nỗi nhớ vơi đầy lên phố vắng

Lắng trong nụ cười

Là cồn cào ánh mắt

Chờ ai.

Em vẫn đợi một ngày mai

Thấy tim mình bỗng rung lên khe khẽ

Nhưng có lẽ nào tự bao giờ bỗng thế

Trái tim này

Ngừng biết yêu thương…

Em vẫn chờ

Nhưng mỗi ngày qua lại chỉ càng thêm

Thấy tình yêu như nước trên sa mạc

Ảo ảnh gần xa

Chỉ làm ta thêm khát

Càng lại gần chỉ càng thấy hư vô…

Ngày 12/02/2012

Viết trong một buổi chiều ngồi học bài, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết trắng cả bãi cỏ trước nhà, lại nghĩ mùa thu quay lại thì hay biết mấy.

Mấy hôm trước đó ở lớp philosophy, giáo sư có mời một ông Hindu monk đến nói chuyện, có đề cập đến bám chấp, đến sự tìm kiếm hạnh phúc nhưng chỉ kết thúc bằng khổ đau… Con người cũng là những thực thể kiếm tìm hạnh phúc, nhưng càng khao khát bao nhiêu thì rốt cục lại chỉ càng khổ đau bấy nhiêu. Giống như ảo ảnh nước trên sa mạc, càng kiếm tìm nước, càng lại gần nó, càng kì vọng sắp được uống nó thì lại chỉ càng cảm thấy khát và tuyệt vọng hơn khi nhận ra đó chỉ là ảo ảnh. Rất thấm thía liên tưởng này…

Advertisements

2 thoughts on “Nước trên sa mạc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s