Tour quá cảnh miễn phí ở Incheon: Temple 1 tour – hiking về lịch sử và đời sống tâm linh giữa thiên nhiên xinh đẹp của xứ Hàn

Trong bài viết trước Tour quá cảnh ở Hàn Quốc – du lịch Hàn Quốc miễn phí trong 11 giờ mình đã chia sẻ kinh nghiệm đăng ký và tham gia free transit tour trong thời gian quá cảnh ở sân bay quốc tế Incheon Hàn Quốc để có một chuyến du lịch mini miễn phí tại Hàn. Trong bài viết này mình sẽ chia sẻ cụ thể hơn tour của mình đã diễn ra như thế nào. Chương trình free transit tour này bao gồm có 8 tour khác nhau cho hành khách lựa chọn. Mình đã chọn tour Temple 1 đến thăm khu chùa Jeondeungsa – ngôi chùa được xem là lâu đời nhất ở Hàn Quốc, khởi xây từ thế kỷ thứ 4, và pháo đài Deokjinjin.

The unsent letter

Back in university, there was a time when I composed quite a few poems. Actually, it was more like poems coming to me than me writing them because the words came and fit one another so naturally… It was in the first hours of my last day in Saigon before I come back someday I don’t know when. Not long after I woke up, when I was sitting at my table working on an unfinished report, I picked up my pen and a piece of paper. And the words started to materialize themselves, in the light of a breaking dawn.

Even a Psychology Professor at Wharton gets the MBTI wrong!

The other day, I came across this article on psychologytoday.com by Adam Grant, Ph.D., a professor at Wharton and the author of Give and Take. Adam argues that the MBTI is a fad that deserves no real merit as it is an unreliable, inaccurate, and uncomprehensive instrument. It’s nothing new that the MBTI receives criticism despite being one of the most (probably the most) widely practiced personality archetypes. And I’m not surprised when critique comes from a highly respected and globally influential psychologist like Adam. But it takes me by surprise how loose and superficial his argument is – frankly, I find most of it invalid. Here’s how.

Độc lập trong suy nghĩ

Lại tiếp tục câu chuyện độc lập cá nhân đang dang dở ở bài viết trước (Nghĩ về độc lập cá nhân nhân ngày độc lập của Mỹ). Hải Hải sau khi đạt được 2 “cảnh giới” physical independence và financial independence là hí hửng lắm, cho là mình tự lực cánh sinh rồi đây. Dần dà rồi mới nhận ra, ah hóa ra mình chưa độc lập như mình nghĩ, vẫn còn phụ thuộc vào người khác nhiều lắm, nên lại tiếp tục phấn đấu đạt tới “cảnh giới” tiếp theo thôi. Cả bài này chỉ thảo luận một chuyện: độc lập trong suy nghĩ. Mark Twain có một câu này mà mình rất thích: “Whenever you find yourself on the side of the majority, it’s time to pause and reflect.” (Bất cứ khi nào bạn thấy mình cùng phe với số đông, thì đó là lúc nên dừng lại và suy ngẫm). Câu này có thể áp dụng vào đây.

Nghĩ về độc lập cá nhân nhân ngày độc lập của Mỹ

Mỗi quốc gia có một ngày để nhớ về và ăn mừng sự độc lập của quốc gia mình, sao mỗi cá nhân không có một ngày để kỷ niệm và ăn mừng sự độc lập của bản thân nhỉ. Một ngày như vậy, nếu có, đáng quan trọng và đáng ăn mừng không kém gì ngày sinh nhật cả, vì có những người sinh ra rồi lớn lên rồi cũng mãi đâu có tự đứng trên đôi chân của mình được, thì cũng có khác gì trẻ con. Trở nên độc lập, bởi vậy, mà chính là một bước tiến lớn đáng ghi nhận. Từ cái sự liên quan này, mà nhân ngày nước Mỹ tưng bừng bắn pháo hoa khắp nơi ăn mừng độc lập quốc gia, mình ngồi “bàn luận” chút xíu về tự lập cá nhân.