The unsent letter

Back in university, there was a time when I composed quite a few poems. Actually, it was more like poems coming to me than me writing them because the words came and fit one another so naturally… It was in the first hours of my last day in Saigon before I come back someday I don’t know when. Not long after I woke up, when I was sitting at my table working on an unfinished report, I picked up my pen and a piece of paper. And the words started to materialize themselves, in the light of a breaking dawn.

The wedding vow

Great I have found something that would save me the headache of writing a wedding vow (if someday I turn out to decide that getting married is a good idea). I would just have to play this song for my part lol.
I can’t promise to be someone for a man to protect. Actually, I will promise to be “his remedy”.
Come whatever, I’ll be the shelter that won’t let the rain come through. […] I promise you will see that I will be your remedy.

Nước trên sa mạc

Em vẫn đợi một mùa thu Quay về trong lá cỏ Trong những câu hát vu vơ Và những dòng thơ bỏ ngỏ Viết cho anh. Em vẫn đợi một ngày trời xanh Nắng êm đềm ngập tràn trong đáy mắt Những phút giây xôn xao Dù chúng ta chỉ im lặng Nhìn nhau. Em…

Falling star

By Kiều Quốc Hưng on Thursday, March 10, 2011 at 10:47am A star is falling From the far far sky Or is it your name Falling from my life ? Still in the darkness Glowing the star lights But inside my chest It’s an empty night… A star just died off The sky stays unchanged…


Còn nhớ hồi mình học cấp 3, khoảng năm 2005 – 2006, hồi đó chưa có iPod và điện thoại di động cũng chưa tràn lan như bây giờ, nhất là điện thoại di động có tính năng nghe nhạc và thẻ nhớ dung lượng cao. Do đó mp3 player là cả một xu hướng!…